10 NĂM XA MÁI TRƯỜNG THÂN YÊU

10 NĂM XA MÁI TRƯỜNG THÂN YÊU
Huỳnh Tấn Tiến
Niên khóa 2000 – 2005
Kể từ ngày chúng em chia tay các thầy, cô, bạn bè, rời mái trường thân yêu, nay đã 10 năm rồi…
Ngày xưa rồi cũng đi qua
Dấu chân kỷ niệm nhạt nhòa nắng mưa
Đường qua lối cũ trường xưa
Ai quên, ai nhớ tiễn đưa một ngày
(CÒN MÃI.., Tác giả: Hồng Liễu)
Và cũng ngần ấy thời gian, mỗi chúng ta bị cuốn theo dòng xoáy cuộc đời với bao suy nghĩ, lo toan cho cuộc sống, với bao niềm vui,nỗi buồn …
Nhưng có một điều chắc chắn rằng mỗi người trong chúng em không thể quên được, đó là những ngày còn học chung dưới mái trường thân yêu, bên các thầy, cô kính mến. Những kỷ niệm ngày xưa ấy bất chợt dâng lên trong lòng một nỗi niềm bồi hồi, xúc động, để rồi mong muốn được trở lại mái trường thân yêu một lần nữa, để được gặp lại thầy, cô thân yêu và các bạn.
Trở lại trường xưa sau 10 năm, mỗi chúng như được sống lại với những kỷ niệm thời ấy. Vẫn còn đó những buồn vui của một thời sinh viên chập chững bước vào đời, vẫn còn đó tận sâu trái tim mỗi người là sự trân trọng, là tình cảm mà chúng em dành cho những người Thầy, người Cô đáng kính. Chúng em vẫn nhớ như in những giờ lên lớp đầy nhiệt huyết của các thầy cô, và chúng em cũng không thể quên những bài học làm người, học lòng dũng cảm, học đức hy sinh, học cách đối nhân xử thế mà các thầy, cô giáo đã dành cho chúng em. Chính những bài học ấy, mà bây giờ hàng ngày, hàng giờ đã làm thay đổi nhận thức, phong cách sống của chúng em. Chúng em hiểu không chỉ học những kiến thức từ bài giảng, mà chúng em còn được học cả phong cách, đạo đức của thầy cô, để giờ đây dù đã dặn dạy hơn, nhưng thực sự chúng em vẫn thấy mình nhỏ bé trước những gì thầy cô đã trao cho mình.
10 năm ngày trở về, được gặp lại những gương mặt thầy cô thân thương với mái tóc điểm bạc, những giọng nói nghiêm nghị hay ánh mắt trìu mến nhìn học trò – thật sự là nổi niềm bất tận. Mong các thầy cô hãy tin tưởng ở chúng em, sẽ luôn là lớp học trò xứng đáng với những gì các thầy cô hằng dạy bảo.
Xa rồi để nhớ thẫn thờ
Những ngày còn lại thôi chờ…tiếng ve
Quay vòng dĩ vãng lặng nghe…
Tiếng chuông báo tiết như se thắt lòng!
Hôm qua đã trở thành quá khứ…Xin cất giữ lại trong tim những hình ảnh đáng yêu nhất…những khoảnh khắc hồn nhiên nhất của tuổi học trò…để ta lại vững tâm bước tiếp vào chặng đường còn lại của cuộc đời…
Có ai đó đã ví thầy cô như người chèo đò, còn chúng em là những khách qua sông. Khách qua sông rồi, người chèo đò vẫn miệt mài giữa đôi bờ đưa bao thế hệ đi ngang dòng sông tri thức. Và hôm nay thật vui vì những khách qua sông đã trở về bến đò xưa, bên cạnh người chèo đò lặng lẽ. Nhìn lại những dấu ấn thời gian đã qua, chúng em cảm nhận sâu sắc sự lớn lên của mình giữa cuộc đời bận rộn, đầy lo toan, mỗi khi nghĩ về thầy, cô và các bạn về khoảng thời gian được học dưới mái trường mến yêu, lòng chúng em như ấm lại, tự nhủ mình cần phải sống sao cho xứng đáng.
Chúng em biết rằng,10 năm qua thầy cô là những người luôn âm thầm dõi theo từng bước đi của chúng em. Bên cạnh những niềm vui khi hay tin học trò mình thành đạt nhưng chắc chắn cũng có không ít những nỗi buồn và lo lắng khi biết rằng học trò mình gặp thất bại, khó khăn. Để đáp lại tấm lòng yêu thương cao quý đó, chúng em xin hứa sẽ tiếp tục phấn đấu hết sức mình, vượt qua mọi khó khăn, thử thách để đạt được những ước mơ của mình.
Cuối cùng, cho phép em được thay mặt toàn thể các bạn sinh viên lớp 00C4 niên khóa 2000-2005 xin kính chúc các thầy cô giáo mạnh khỏe, hạnh phúc và luôn giữ mãi tình yêu nghề trong trái tim mình. Chúc các bạn cùng gia đình, luôn vui trong lý tưởng, trẻ trong tâm hồn, sáng ngời trong tương lai.
Chúc cho Khoa Cơ khí Giao thông, Trường Đại học Bách khoa của chúng ta ngày càng phát triển trong sự nghiệp trồng người, đào tạo ra những lớp người đủ đức, đủ tài, làm rạng danh quê hương đất nước của chúng ta.